Em hãy tả về người mẹ của em

Rate this post

Tôi lớn lên trong vòng tay ấm áp của mẹ, hình ảnh của mẹ mãi mãi trong tim tôi. Mẹ tôi tên là Trần Thị Thu Hương. Mẹ tôi năm nay đã ngoài ba mươi nhưng vẫn giữ được nét đẹp của thời son trẻ. Dáng người mảnh khảnh và cao của cô ấy trông rất đẹp. Mẹ tôi có mái tóc dài óng ả lúc nào cũng xõa xuống vai. Đặc biệt, mái tóc của mẹ được làm xoăn tự nhiên chứ không xoăn như nhiều bạn gái khác. Mẹ tôi có khuôn mặt trái xoan với nước da trắng mịn. Đồng nghiệp không ngớt lời khen ngợi mẹ cô: “Da mẹ trắng thế, phải bôi kem mới được như vậy phải không mẹ?”. Không, mẹ tôi có làn da trắng đó từ bà ngoại! Mẹ tôi có đôi mắt đen láy ẩn dưới hàng mi dài cong vút. Chiếc mũi tuy không cao nhưng lại rất hợp với khuôn mặt của mẹ. Mỗi khi cô ấy cười, nụ cười của cô ấy tươi như hoa nở, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp. Những ngón tay thon dài của mẹ dìu dắt chúng tôi thành người. Hàng ngày, mẹ tôi mặc bộ quần áo công sở giản dị đi làm. Mẹ luôn bước đi nhẹ nhàng và duyên dáng, trông mẹ càng xinh đẹp hơn. Mẹ sống chan hòa với mọi người nên trong xóm ai cũng quý mến mẹ.

Mẹ tôi là một người rất chu đáo. Buổi sáng, mẹ là người dậy sớm chuẩn bị đồ ăn cho cả nhà để tôi kịp đến trường, tan học mẹ mới đi làm.

Mẹ tôi

Buổi chiều, mẹ tôi đưa tôi về nhà và chuẩn bị nấu bữa tối. Buổi tối, mẹ là cô giáo dạy tôi học bài, chuẩn bị cho bài học ngày mai. Mẹ không lúc nào ngơi tay nhưng vẫn dành thời gian chăm sóc, chỉ bảo cho tôi. Có những điều em không hiểu nên nhờ mẹ giải đáp giúp. Mẹ tôi đã tận tình hướng dẫn tôi. Mẹ lo cho tôi từ bữa ăn đến giấc ngủ. Mẹ dạy tôi phải trung thực, dũng cảm, biết đặt mục tiêu cho bản thân. Nhiều lúc thương mẹ quá, tôi cố gắng làm cho xong bài tập về nhà và giúp mẹ việc nhà. Mẹ tôi mừng lắm nói: “Con gái mẹ ngoan lắm, công việc này đối với nó là có ích. Khi nó bằng tuổi con, mẹ đã giúp đỡ nó rất nhiều”. Tôi còn nhớ có lần tôi sốt rất cao, mẹ phải thức đêm chăm sóc, đưa tay sờ trán, phe phẩy chiếc quạt nan, thay khăn đắp lên trán cho tôi. Khi tỉnh dậy, tôi vẫn thấy mẹ ngồi bên cạnh… Thương mẹ, tôi khóc: “Mẹ ơi! Mẹ đã chăm sóc con cả đêm. Chắc tại con ốm thôi phải không?”. Mẹ tôi bảo: “Không con ạ”. Hai mẹ con ôm nhau khóc. Chủ nhật, mẹ dẫn tôi đi hiệu sách, mua quần áo… Mẹ nói cho tôi biết mẹ thích gì. Vào những ngày như vậy, mẹ và tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Ông bà tôi đã già nhưng vẫn tự hào vì có một người con trai như mẹ tôi. Vâng, mẹ tôi thực sự quan tâm đến ông bà của cô ấy. Mẹ tôi rất quan tâm đến bố tôi. Trong bữa ăn, khi có món gì ngon, mẹ thường gắp cho bố và bố ăn trước rồi mới gắp cho mình.

Tham Khảo Thêm:  8 cách copy trang web không cho copy hoặc vô hiệu hóa nhấp chuột

Tôi yêu mẹ rất nhiều, mẹ là tất cả đối với tôi.

“Đêm nay tôi sẽ ngủ ngon
Em là ngọn gió của đời anh.”

Cuộc đời này ai chẳng được lớn lên trong vòng tay mẹ, được nghe lời ru ngọt ngào, ai chẳng được chìm vào giấc mơ trong làn gió mát tay quạt mẹ mỗi trưa hè oi ả. Và trên cuộc đời này không ai yêu thương bạn bằng mẹ, sống hết mình vì bạn như mẹ bạn, người sẵn sàng cùng bạn chia ngọt sẻ bùi như một người mẹ.

Đối với tôi cũng vậy, mẹ là người quan tâm đến tôi nhất và cũng là người tôi yêu và mắc nợ nhiều nhất trên đời này. Tôi đã từng nghĩ rằng mẹ tôi không đẹp. Mẹ không đẹp vì không có nước da trắng, khuôn mặt tròn trịa, phúc hậu hay đôi mắt sáng… mà mẹ chỉ có khuôn mặt gày gò, rám nắng, vầng trán cao, nếp nhăn của tuổi 40 với bao lo toan cuộc sống. Cuộc đời lồng vào khóe mắt. Nhưng bố nói rằng mẹ tôi đẹp hơn những người phụ nữ khác ở vẻ đẹp trí tuệ. Vâng, mẹ tôi là người thông minh, nhanh nhẹn, tháo vát. Là lãnh đạo, ai cũng nghĩ mẹ lạnh lùng, nghiêm khắc. Đôi khi tôi cũng nghĩ như vậy. nhưng khi ngồi bên mẹ, bàn tay mẹ vuốt tóc tôi, mọi ý nghĩ đó đều tan biến. Tôi có cảm giác lâng lâng, xao xuyến khó tả, tôi có cảm giác chưa bao giờ mình nhận được nhiều tình cảm đến vậy. Dường như có một dòng yêu thương mạnh mẽ chảy qua bàn tay mẹ trong sâu thẳm trái tim tôi, qua ánh mắt yêu thương, bờ môi, nụ cười ngọt ngào,… qua mọi việc mẹ làm. Tình thương ấy chỉ có thể cảm nhận được khi người ta ở gần mẹ lâu ngày. Từ nhỏ đến lớn, tôi nhận được tình yêu vô bờ bến của mẹ như một món quà, một lẽ tự nhiên.

mẹ tôi 2

Trong mắt trẻ thơ, mẹ là người sinh ra để chăm sóc con. Chưa bao giờ tôi đặt cho mình câu hỏi: Tại sao mẹ lại chấp nhận hy sinh vô điều kiện cho con? . Mẹ tốt, rất tốt với tôi, nhưng đôi khi tôi nghĩ mẹ thật, thật… tệ. Bao nhiêu lần mẹ mắng tôi, tôi khóc. Khóc vì tức giận và cay đắng, không phải vì thương hại. Rồi có một lần… tôi đi học về và thấy mẹ đang đọc nhật ký của tôi. Tôi tức quá giật ngay cuốn nhật ký trên tay mẹ và quát: “Sao mẹ ác thế! Đây là bí mật của tôi, cô không có quyền đụng vào. Cô là người mẹ tồi, tôi không cần cô nữa! “Tôi nghĩ mình sẽ nhận được một cái tát lớn. Nhưng không chỉ mẹ lặng thinh, đôi má xanh xao, khóe mắt rưng rưng. Có điều gì đó khiến tôi không dám nhìn vào mắt mẹ.

Tham Khảo Thêm:  Hướng dẫn cách build Diluc Genshin Impact chi tiết cho người mới

Tôi lao vào phòng, đóng cửa lại mặc cho bố tôi liên tục gọi. Tôi đã khóc, khóc rất nhiều, ướt đẫm chiếc gối nhỏ. Đêm khuya, tôi nằm thao thức, trằn trọc. Có một cảm giác trống vắng, thất vọng mà tôi không tránh khỏi. Tôi tự an ủi mình rằng mình sống trong một thế giới không có mẹ, không được học hành chắc sẽ rất hạnh phúc. Nhưng điều đó không lấp đầy khoảng trống trong đầu tôi. Tôi hối hận? Tôi có khao khát tình yêu không? …

Suy nghĩ miên man khiến tôi ngủ từ từ. Trong lúc đuổi theo, tôi cảm thấy một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, kéo chăn tôi. Đúng vậy, tôi đang mong chờ cảm giác đó, cảm giác ngọt ngào của tình yêu đó. Tôi đắm chìm trong khoảnh khắc dịu dàng ấy, cố nhắm mắt lại vì sợ mở mắt ra, cảm giác ấy sẽ bay đi, mãi mãi vào hư vô, và trước mắt chúng tôi chỉ là hư vô hư vô. Sáng hôm sau ngủ dậy thấy nhà buồn quá. Thiêu một thư gi đo. Sáng hôm đó, tôi phải ăn bánh mì, không có cơm trắng như mọi ngày. Tôi mạnh dạn hỏi anh mẹ tôi đã đi đâu. Bố tôi kể rằng mẹ tôi bị ốm phải nằm viện cả tuần. Một cảm giác buồn bã len lỏi vào bộ não nhỏ bé của tôi. Khi mẹ nằm viện, ai sẽ nấu ăn, ai sẽ giặt giũ, ai sẽ tin tưởng tôi? Tôi rất xin lỗi, chỉ vì nóng giận mà tôi đã phá vỡ hạnh phúc của ngôi nhà nhỏ này. Vì tôi mà mẹ tôi ốm. Cả tuần, tôi rất khó chịu. Nhà không có nụ cười của mẹ thật cô đơn. Bữa nào tôi cũng phải ăn ngoài, không có mẹ thì ai sẽ nấu những món tôi thích. Ôi, tôi nhớ món rau hầm thịt hầm của mẹ biết bao.

Một tuần sau mẹ về, tôi là người đón mẹ đầu tiên. Mẹ tôi vừa nhìn thấy tôi liền chạy đến ôm tôi thật chặt. Cô ấy đã khóc và nói: “Tôi xin lỗi, lẽ ra tôi không nên nhìn thấy bí mật của bạn. Tôi… tôi xin lỗi, hãy nghe tôi nói.” Tôi xúc động dâng trào, nước mắt cứ thế trào ra. Tôi chỉ muốn nói: “Mẹ là lỗi của con, là lỗi của con, tất cả là lỗi của con. “. Nhưng sao những lời này khó nói quá. Tôi cứ làm mẹ tôi khóc rất nhiều. Chà! Sau tuần đó, tôi mới nhận ra mẹ quan trọng như thế nào. Mẹ tôi bù đầu vào công việc mỗi ngày, nhưng sao dường như không có diệu kỳ. Sáng sớm, khi trời còn mờ tối, mẹ lo cho cha con, rồi tối mẹ nấu biết bao món ăn ngon. Những món ăn này không cần cầu kỳ, chỉ là một bữa ăn đơn giản , nhưng đong đầy tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Cha con tôi như những chú chim nhỏ được mẹ chắt chiu từng giọt yêu thương ngọt ngào. Khi mẹ vắng nhà, cha con cùng nhau làm việc. Mẹ còn giặt giũ, quét nhà nhà cửa… cái gì cũng làm lụng vất vả Mẹ cho con tất cả nhưng con chưa bao giờ đáp lại mẹ điều gì Con cũng chưa từng nói với mẹ lời yêu thương Bao lần con quay ngoắt con lấy hết can đảm nói với mẹ , nhưng rồi cũng dừng lại, con yêu Con chỉ biết nói với mẹ: Mẹ ơi, giờ con đã lớn, con hiểu mẹ yêu và cần mẹ biết nhường nào. Con đã học cách yêu thương, nghe lời mẹ. Khi tôi mắc lỗi, mẹ nghiêm khắc nhắc nhở, tôi không còn giận nữa mà chỉ cúi đầu nhận lỗi và hứa sẽ không tái phạm. Khi vui hay buồn, tôi luôn nói với mẹ để được an ủi, sẻ chia bằng đôi tay yêu thương và ánh mắt dịu dàng. Mẹ không chỉ là mẹ của con mà còn là bạn, là chị… là tất cả của con. Càng lớn, tôi càng nhận ra mình thật may mắn khi luôn có mẹ ở bên để uốn nắn, nhắc nhở. Có một người mẹ giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn cho gia đình.

Tham Khảo Thêm:  9 cách dọn dẹp, xóa file rác máy tính Windows 10 (Cập nhật 2020)

Mẹ ơi, mẹ đã hy sinh rất nhiều cho con, nhưng mẹ chưa bao giờ đòi lại con. Mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất, cao quý nhất, vĩ đại nhất. Điều này đi cho cuộc sống với tình mẫu tử. Không ai sẵn sàng bảo vệ bạn mọi lúc. Ôi người mẹ ngọt ngào và yêu thương của tôi! Giá như tôi đủ can đảm để nói ba từ: “Con yêu mẹ! “Không sao đâu. Nhưng tôi không dũng cảm, tôi chỉ đàng hoàng chứ không nghiêm khắc như mẹ. Tôi viết những lời này, đôi dòng này mong rằng bạn có thể hiểu rõ hơn về tấm lòng của tôi. Mẹ đừng nghĩ con quay lưng lại với mẹ là vì con không yêu mẹ. Anh sẽ luôn yêu em, vui khi có em, buồn khi em kém may mắn. Em là cả cuộc đời anh, nên anh muốn em mãi mãi yêu anh, chăm sóc anh, an ủi anh, che chở cho anh và để anh được chăm sóc, yêu thương em mãi mãi. Tình mẹ là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời này. Tình yêu ấy đã nuôi nấng bao con người trưởng thành, dạy dỗ bao con người khôn lớn. Chính mẹ đã cho tôi tình yêu đó. Vì vậy, mẹ luôn yêu con, chờ con lớn thật nhanh để chăm sóc cho con. Và tôi muốn nói với mẹ rằng: “Con dù đã lớn nhưng con vẫn là con của mẹ. Đi suốt cuộc đời còn nằm dưới lòng mẹ. “

Cảm ơn bạn đã đọc bài viết Em hãy tả về người mẹ của em . Đừng quên truy cập Cakhia TV kênh trực tiếp bóng đá số 1 Việt Nam hiện nay để có những phút giây thư giãn cùng trái bóng tròn !

Related Posts

Hướng dẫn cách tạo/chèn nốt nhạc vào tài liệu Word

Việc chèn biểu tượng nốt nhạc sẽ tăng thêm tính thẩm mỹ cho nội dung, nhất là khi tạo bìa trong Word và trang trí cho khung…

Em hãy tả cánh đồng lúa đang thì con gái

Một buổi sáng chủ nhật đẹp trời, tôi và mẹ đi bẻ ngô. Quê tôi ở gần thị trấn Phù Lỗ, cách Hà Nội chưa đầy bốn…

Em hãy tả cánh đồng lúa đang thơm mùi sữa mới

tôi. ngoại hình Nhìn từ xa, lúa quê em như một tấm thảm xanh khổng lồ với những thửa ruộng xanh mướt lúa non đang trong độ…

Em hãy tả quang cảnh buổi lễ chào cờ đầu tuần của trường em

Vì vậy, đây là cái thứ hai! Tôi đến trường sớm hơn thường lệ một chút vì hôm nay là lễ chào cờ. Thật là một ngày…

Em hãy viết thư thăm hỏi cô giáo cũ và nhắc lại một vài kỉ niệm về sự chăm sóc của cô giáo đối với em và các bạn

Hà Nội ngày 16 tháng 6 năm 2010 Chị Bích thân mến! Lâu lắm rồi em mới có dịp gặp chị, nhân ngày 8/3 em lại tìm…

Hãy kể lại một câu chuyện mà em thích nhất trong những truyện đã được học (Chú Cuội cung trăng)

Đề cương: Trong kho tàng truyện dân gian phong phú và đồ sộ của dân tộc Việt Nam, tôi thích nhất truyện “Chú Cuội lên cung trăng”….

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *